NGUYỄN ĐẶNG MỪNG

 

  TH TRN

 

  

 

        Ch b đi một đoạn th giả vờ dừng lại, lng hoang mang gh lắm, cứ sợ ai đ bắt gặp. Chiếc vỏ lon sửa b vẫn trống khng trn tay. M thật ra ch b c định đi bắt dế đu.

          Chiều sắp tắt trn lũy tre xm đạo, chỉ cn một rng đỏ mu mỡ g lm sng ln thp chung cao buồn b. Gi Nồm thổi từng đợt từ pha Đng, như c những gợn sng  xanh chạy qua đồng la đang th con gi.

      Ch b đi xuống khe nước, ma xun nước trong vắt chảy chầm chậm trn lạch ct . Hai con c lia thia chạy sng đi. Bằng kinh nghiệm, ch b lội xuống khe, giậm chn cho ct sủi ln, một trong hai con mất phương hướng bị ch tm được, con cn lại chạy trốn vo dề cỏ. Ch bỏ con c nhỏ như hạt quả vo lon nước. Tội nghiệp đi bạn c, từ nay chng lẻ bạn. Nghĩ thế, ch lại thả c xuống khe, con c c vẽ mừng rỡ, hoảng hốt chạy đi tm bạn.

       Ngược ln đ, ch b ngồi xuống nhn lung về hướng Đng. Lạ thật, giờ ny Trn vẫn chưa về, ch ngẫm ngợi. Thường tầm ny Trn đ về rồi: Bắt đầu l một chấm trắng, rồi lớn dần, lớn dần. Rồi vạt o di bay chới với, nếu trời cn sớm ch c thể thấy cả tc Trn bay bay, chiếc nn l p trước ngực, trong đ l căp đựng sch vở. Đi lc ch cn nghe văng vẳng tiếng ht của Trn, vừa nhảy chn so vừa ht: thằng cuội yu chị Hằng Nga, ni dối ng gi ln thấu mặt trăng ối tang tnh tang.

      Trời nhập nhoạng tối. Tha thủi đi dọc bờ đ, nước mắt lnh lạnh trn m, ch khc tức tưởi như con nt. M ch đ lớn được mấy đu.

Ch b chạy lp xp về nh, tỏ ra như khng c chuyện g. Ăn vội miếng cơm đắng nghẹn xong, ch ln giường trm mền như ngủ. Ch nhớ bi vở. Nhưng học ci g đy, để lm g. Ch đ bị đuổi học hơn tuần nay. Từ ci ngy oan nghiệt đ, mỗi chiều ch b ra bờ đ giả vờ bắt dế để được nhn Trn ngang cnh đồng về xm đạo. Đm về mộng thấy khi ln thin đng với Trn, khi xuống hỏa ngục với quỷ.

                                          

                                                  ***

 

                             

      

T o di trắng đầu tin ti thấy con nt mặc vo năm học lớp đệ thất, (lớp su by giờ),qu ti thời đ chỉ những chị, những mẹ lớn tuổi mới mặc o di. Cha xứ mở lớp trung học đầu tin trong vng. Gần năm mươi học sinh nam, chỉ duy nhất Trn l nữ. Ngy đầu điểm danh thầy gọi tn, từng đứa đứng ln v h c. Đến lượt thầy gọi L thị Trn, Trn khng h c m : Thưa thầy em l L Th Trn chứ khng phải Thị ạ. Cả lớp cười ồ. (Đy cũng l lần đầu ti nghe tn một người nữ khng c lt chữ Thị). Trong lớp khng đứa no dm ngồi cng bn đầu với Trn, v như thế sẽ bị cặp điđến bỏ học. Giờ ra chơi Trn ngồi một mnh ở gc sn như cnh c lạc loi, tội nghiệp. C lần ti  giả vờ như đang tm đồng bạc cắc đnh rơi, tha thẩn đến gần , thấy Trn đang khc, ti đnh bạo hỏi:

    - Răng khc(sao khc).

    - Buồn

    - Răng buồn

    - Học chi ton con trai, mai nghỉ học. 

      - ...

      Mấy ngy liền khng thấy Trn đến lớp, cả lớp xn xao với những tin đồn. Đứa th ni Trn bệnh, đứa th quả quyết rằng Trn nghỉ học để vo Huế đi tu lm d phước. Nhưng c nghiệt nhất l thằng Sang (thằng nầy lm nhất lớp) phao tin l con Trn nghỉ học  do thằng Minh (l ti) tn tỉnh. Những đi mắt, những trng cười được dịp r ln  sau lời tuyn bố của thằng Sang. Ti nghe đất trời như xoay vần dưới chn trn đầu. V ti khc. Tụi bạn được dịp lu lu v đặt những cu v qui c.

        Một tuần Trn khng đi học đối với ti di l th. Những cu tru chọc cũng dần thưa đi. Một buổi sng đẹp trời Trn lại đi học, nhưng với mẹ. Mẹ Trn dắt con đến gần ti v bảo :

          - Chu cho Trn chơi chung với nghe.

       Đoạn b lấy ra một bao kẹo đưa cho v bảo:

           - Hai anh em chơi với nhau cho c bạn, đừng để em buồn.

     Ti đứng như trời trồng. Lần đầu ti nghe một người mẹ ni tiếng nhẹ v mềm như thế: hai anh em, đừng để em buồn. Nếu c lời khuyn của Đức mẹ,  ti nghĩ cũng hiền đến thế l cng. Ti nhận sứ mệnh, vừa hnh diện vừa chua xt, vừa hạnh phc vừa đớn đau.

      Chuyện g rồi cũng quen. Ti phớt lờ trước những lời chm chọc của bạn b lm chng mất hứng. Trn cũng bắt đầu đối ph những lc bị chọc ghẹo. Đi mắt Trn thật nghim khắc khiến những thằng bạn lỳ lợm nhất cũng phải tịt ngi. Một hm thầy dạy ton pht hiện ti bị cận thị (hồi đ khng ai mua nổi knh cận), bắt phải ln ngồi bn đầu với Trn. D trong lng xc động, sung sướng nhưng ti vờ như miễn cưỡng lắm. Thầy cũng ni l từ nay đứa no cn chơi tr cặp đi l bị phạt nặng. Vậy l từ ngy đ ti cng khai thn thiện với Trn, bỏ ngoi tai những lời xầm x của bạn b.

      Mỗi buổi sng khng hẹn, ti v Th Trn đều đi học sớm. Chng ti gh qun cc của d Hảo để n bi, nhn nhau văn kẹo. Những chiếc kẹo Uy Sĩ, Gia Địa hồi đ sao m ngon ngọt thế! Thường th Trn mua mời ti. Nh Trn kh giả nn chuyện mua kẹo l bnh thường, cn ti nh ngho thỉnh thoảng mẹ cho năm mươi xu đnh đo . Ăn kẹo của Trn hoi cũng kỳ, ti nghĩ phải mời lại Trn một bữa.

       Qu ti thời đ t nh c tiền, thường người ta trao đổi bằng la gạo. Một lt nước mắm bằng nửa thng la, một mớ c l ba lon gạoMột hm giả vờ đi ngủ sớm, đến khoảng nửa đm ti thức dậy, đi thật nhẹ xuống bếp, sờ soạng trong tối đến bn lu gạo. Mặc cảm tội lỗi lm ti run cầm cập. Lu gạo lạnh tanh. Ti vốc từng nắm cho vo tờ giấy bo thật nhẹ m vẫn nghe tiếng lạt rạt. Lại m mẫm ln nh trn nht vo cặp rồi thao thức đến sng.

        Ti đến qun d Hảo sớm hơn thường lệ. Nhiều lần định ni thật với d Hảo m miệng mồm như ru lại. Trn xuất hiện . Ti đnh bạo ni.

            - Lần ny Minh c tiền, để trả cho nghe.

         Hai tay ti cứ m chặt cặp sch căng phồng. Trn nhn ti nghi ngại rồi thản nhin lấy kẹo ra ăn v tất nhin mời ti. Chiếc kẹo Gia Địa thường rất ngon m sao hm nay đắng ngắt.

              - Ni rồi đ, lần ny Minh trả.

             Ti vừa ni vừa đứng ln đến bn quầy, tay vẫn m chăt ci cặp. Trời xui đất khiến thế no lại c thằng Sang ở đy, hắn thản nhin đến bn ti v ni:

             - Hm nay ngon h, khng phải ăn khnh của người ta cả đời h!

              - Mắc mớ g my, đồ hn. Ti trả lời

           Thằng Sang trừng trừng mắt:

             - My lm g c tiền, hay l ăn cắp gạo b gi đi đổi kẹo bao gi.

       Vừa ni thằng Sang vừa giật chiếc cặp trong tay ti, gạo đổ tung te. Mắt ti hoa ln. Ti nhớ l ti đ đnh thằng Sang bằng thanh cy đu đ. Mu chảy xuống đỏ cả m hắn. Ti nghe Trn la r ln.

       Mu, mu . Lạy cha ti

       Long thong thấy Trn bước ra khỏi qun nhắm hướng cnh đồng chạy về nh, ti chạy theo . Trn quay lại thấy ti lại chạy nhanh hơn.Ti vừa chạy vừa khc ku ln:

         - Trn ơi đứng lại. Tại v thằng Sang . Tại v thằng Sang.

      Mệt qu ti đi chậm lại , Trn cũng đang đi đằng trước. Trong thong chốc ti nghĩ đến chuyện bỏ nh ra đi, nhưng đi đu, ai nui. Ti vẫn đi theo bng o di pha trước. Buổi sng những hạt sương cn đọng trn la lng lnh ngũ sắc, hay do nước mắt ti lm  nhe đi.

        Trn chạy o vo nh cn ngoi nhn ti ni như ra lệnh.

       - Khng được vo nh tui.

       Ti ngần ngại nhn ci bnh phong ch tu cao qu đầu người lớn, con ch Mực xng ra sủa như bảo vệ chủ nhn. Đang khng biết tnh thế no th mẹ Trn ln tiếng bảo:

         - Vo nh đi con, đừng sợ.

       B nắm tay ti ko vo, lần đầu ti bước vo một căn nh to lớn v sang trọng như thế. B bnh tĩnh ngồi trn chiếc sập gụ đen bng, giọng nghim trang m nhẹ nhng. :

       - Chuyn chi, hai đưa kể cho bc nghe.

       Trn quỳ xuống trước b khc hu hu, ti cũng quỳ theo, Trn vừa kể vừa nấc.

      - Mẹ ơi mu, Tr Minh đnh người ta chảy mu. Mẹ ơi tr Minh dữ lắm, con khng chơi với Minh nữahu hu...

       B chm rải :

        - Chuyện thế no Minh kể cho bc nghe di.

        Giọng ni nhỏ nhẹ v thn thiện của b khiến ti bnh tĩnh kể lại đầu đui cu chuyện một cch mạch lạc đến khng ngờ. Những cu cuối ti t nh.

        - Thưa bc chng chu chỉ chơi với nhau thi, tại thằng Sang cặp đi.

      B cười buồn đứng ln bảo:

       - Hai đứa đi rửa mặt rồi theo bc ln gặp cha. Ti cứ quỳ, nghĩ đến đi mắt nghim khắc của cha sở m tot mồ hi. Trn ko tay ti phn:

       - Đứng dậy đi rửa mặt.

      Ti theo Trn đi ra bể nước sau nh. Trn mc nước ra chậu, v như ni một mnh.

        - Đ ni rồi, khng được đnh nguời m.

       Ti khot nước rửa mặt, lng t ti m cảm động. Th Trn đưa cho ti ci khăn mặt, chưa bao giờ ti được dng chiếc khăn trắng v thơm đến thế. Mi g như l hoa cau, hoa bưởi, ti đon thế rồi tự nghĩ cũng khng phải. Chắc l mi con gi. nghĩ lm ti vừa xấu hổ vừa thch th.

        Chng ti đi hng một ngược cnh đồng về hướng nh thờ. Đường bạn(*) cỏ mọc rậm hai bn, giữa hằn ln mt lằn mn đủ để một người đi. Mẹ Trn đi trước, đến Trn, sau cng l ti. Buổi sng thng hai thường c những đợt gi Nam Lo thổi nhẹ, đến trưa th ngưng gi, chiều lại c gi Nồm. Tiếng lao xao của gi la trn la, thỉnh thoảng c tiếng chim chiền chiện vt ln rồi tắt lịm, mất ht vo bầu trời xanh cao. Ti gợi chuyện.

-         Đi học xa ri c mỏi chn khng?

-        

     Khng ai trả lời. Chỉ cn gi lo xo t tiếng thở di của ti. Suốt cả khoảng đường chẳng ai nhn lui. Ti lại khc, nước mắt nha đi, lung linh những vạt o trắng bay chập chờn trước mắt

    Cha sở ngồi dọc sch trong căn phng rộng. Cặp knh trắng trễ xuống trn chiếc mũi cao, ngước nhn chng ti khng qua trng knh. Cha hỏi:

      -C chuyện g khng?

     Mẹ Trn l nh:

      -Lạy cha, chng con đến để trnh by cng cha việc sng nay

     Cha nghim khắc nhn chng ti, suy nghĩ một cht rồi bảo.

-   Chiếu theo nội quy tr Minh đ bị đuổi học. B khng phải

ni nhiều, cha đ biết mọi sự. Thi b về đi, cha đang bận.

       Mẹ Trn ci cho, đi giật li. B lặng lẽ đội nn ra về. Hai đứa lủi thủi theo sau. Buổi trưa im bặt khng một ngọn gi, dưới nắng đồng la xanh sẩm đến rợn người. Lc chia tay ở ng ba, một đường về lng ti, một đường về xm đạo, mẹ Trn dừng lại, nắm tay ti buồn b:

       - Minh , số con bị thất học rồi. Bc đ lm hết phận sự. Từ nay khng cn bạn thn chắc em n buồn lắm. Để một thời gian cha ngui giận bc sẽ tm cch xin cho con

       Ti khng thốt nn lời, nhn b rồi nhn Trn khc tức tưởi. Trn đưa tay quệt nước mắt, quay mặt đi, khng một lời với ti.

       Ti khng về nh m đi dọc con đ song song với đường về nh Trn, cch nhau chừng non nửa cy số, nhn theo cho đến lc hai bng người khuất vo lũy tre xm đạo.

                                      

                                                 *  *  *

            Hơn một tuần nay chiều no ch b cũng ra trn đ để được nhn bng o di trắng ngang cnh đồng về xm đạo. Ngy hm qua chủ nhật Trn khng đi học m ch qun mất, lại buồn vớ vẫn. Hm nay thứ hai, m sao giờ ny vẫn chưa về. Thứ hai những tr c đạo phải học thm nửa giờ gio l, vậy m cũng qun. Cũng tại lng ch đ thi.

          Gi Nồm cng về chiều cng thổi mạnh. Mặt trời đ khuất sau lũy tre xm đạo.

          Kia rồi, bng trắng lại xuất hiện. bắt đầu bằng một chấm trắng đầu cnh đồng, rồi lớn dần, lớn dần. Bất gic ch b đứng ln chạy o trn ruộng la. Biết bao thn la gục dưới chn. Ch b ngồi xuống chờ bng trắng ngang qua rồi nhẹ nhng ln được đường bạn, đi chậm lại rồi gọi:

       - Trn !

      Bng trắng quay lại rồi ht ln, vng chạy, ch b duổi theo ku ln.

       - Trn ơi Minh đy m.

Bng trắng chạy nhanh hơn rồi ng sng soi bn vệ cỏ. Ch b chạy đến quỳ bn bạn, run rẫy hỗn hễn ni:

-         Minh đy m, Trn c sao khng.

     C b run run nức nở:

-         Hm qua tui đi xưng tội, cha bảo khng được chơi với kẻ xấu. Tui cũng khng biết Minh l tốt hay xấu nữa. Thi về đi, đừng đn tui kiểu ni nữa, tui sợ lắm. Lạy Cha ti. C b lm dấu thnh.

       C b đứng ln, sửa lại chiếc nn l mp mo rồi xấp xi bước đi. Ch b vẫn quỳ nhn theo người bạn cho đến khi bng trắng khuất dần vo rặng tre đen thẩm cuối cnh đồng.

       Từ đ mỗi chiều ch b lại ra trn đ ngồi chờ. Bng trắng vẫn bặt tăm, c b khng đi học nữa rồi. Ch nằm ngữa trn cỏ. Vi nhnh my trắng bay lang thang . Trăng non một vệt c đơn giữa trời. Nhiều lần ch b ngủ qun trn đ, chập chờn trong mơ mun trng bng trắng, những thin thần c cnh đi quanh ch ma v ht thin đng địa ngục hai bn, ai khn th dại

 

                                                     Nguyễn Đặng Mừng

                                                    Viết lại thng 10 .2007

 

                                            

   

trang nguyễn đăng mừng

chn trần

art2all.net