t ừ   h o à i   t ấ n


MỘT NƠI TẠM THỜI ĐỂ TỎ TÌNH



 


Tôi tưởng tượng ra một chút mùa đông khi hôn em dưới tàng cây góc đường nhỏ hẹp ngày thành phố tung tóe nắng

Em giấu kín bàn tay búp măng tuổi thơ nhỏ nhắn hiền dịu xinh đẹp làm người ta chết ngất mấy tầng

Không có em làm sao buổi sáng nay thức dậy trong khi tập thể dục vừa gửi một chùm tin nhắn hẹn hò

Ở dưới tờ lịch mới tháng hai âm vẫn còn hơi hướm mùa xuân sao tưởng như mùa hè nắng dữ quá

Tôi bước ra đường tôi chạy xuống phố có chút ngân vang trên con đường tôi đi hình như có ai đó hát đuổi theo tưởng chừng như không dứt

Ừ rồi thế nào tôi cũng sẽ được gặp em nơi ấy là nơi đã hẹn hay nơi nào cũng được như tôi tưởng tượng ra trong một ngày mới khởi đầu và chào đón mùa hè sẽ quay trở lại

Những con đường nội thành lóe sáng nắng tháng ba khó tìm nơi trú ẩn cho đôi ta giữa hai hàng cây trọc đầu chịu trận

Hôn em đi và chờ đến mùa sau
 

TỪ HOÀI TẤN

 

 

từ hoài tấn

 

chân trần

 

art2all.net