|
DU KHẢO PHƯƠNG BẮC (6)
Một thời gian sau, Từ Thức từ quan về quê tại huyện Nga Sơn để tiếp tục rong chơi. Một hôm, ra cửa biển Thần Phù, ông nh́n thấy một động đá. Ṭ ṃ, ông đi vào và gặp bao nhiêu là thiếu nữ "đẹp như tiên". Ông c̣n gặp được nàng con gái được chuộc hôm nào và được phép cưới nàng. Sau khoảng một năm "hương lửa đang nồng" th́ ông ta chợt nhớ "quê choa." Ông xin nàng cho về quê "nghỉ phép". Tiên nữ sau một hồi do dự đành đồng ư kư "giấy đi đường", kèm theo một phong thư, dặn về tới nhà mới mở. Khi về tới làng, ông thấy cảnh vật đổi thay rất nhiều, và điều bất ngờ nhất là không gặp được một người nào quen biết. Khi hỏi có ai biết Từ Thức không, th́ có một người (có lẽ là công an khu vực) nói rằng Từ thức đă bị "cắt hộ khẩu" từ lâu lắm rồi. Có lẽ v́ không được phép tạm trú ở địa phương, ông đi lang thang ra cửa biển, t́m lại động tiên, nhưng cây rừng đă giăng mắc che lấp cửa động. Mở phong thư của tiên nữ mới hay đó là tờ giấy "ly hôn", nàng cho biết mối duyên nợ vợ chồng chỉ có chừng ấy thôi, giờ th́ đường anh, anh cứ đi. Không ai biết lăng tử "xử lư t́nh huống" ra sao. Truyền thuyết chỉ kể rằng lăng tử mất tích từ dạo ấy! Người Kinh Bắc ( đất Kinh Bắc thuở xưa bao gồm Bắc Giang, Bắc Ninh, một phần Lạng Sơn,một phần Hưng Yên và một phần Hà Nội ngày nay) lại c̣n thêu dệt chuyện Lạn Kha: chữ này có nghĩa là "cán búa mục nát" nhuốm màu sắc đạo giáo: Có một tiều phu tên là Vương Chất, một hôm, vác búa lên núi đốn củi, t́nh cờ thấy hai vị tiên đang đánh cờ. Bác tiều phu nhà ta theo dơi cuộc cờ phi phàm say sưa đến nỗi không biết bao nhiêu ngày tháng đă trôi qua, đến khi giật ḿnh nh́n lại cây búa th́ thấy chiếc cán bằng gỗ đă mục nát từ lâu! Chúng ta hẳn vẫn c̣n nhớ câu chuyện về nàng Man Nương ở chùa Dâu, mẹ của tứ pháp. Khi c̣n là thiếu nữ Man Nương lên chùa làm công quả. Một hôm, sau khi giă gạo xong, nàng mệt quá, nằm lăn ra nền đất ngủ. Khi trời tối, sư Khâu Đa La, người Ấn Độ, vô t́nh bước qua người nàng. Nàng bất giác "động ḷng" và có thai. Sau khi sinh hạ một hài nhi, nàng mang con đền chùa giao cho sư. Sư nhận và đem đến một gốc cây. Thân cây tự động nứt ra làm hai, sư bỏ đứa bé vào vào cây khép lại. Cây vẫn tiếp tục ra cành lá sum sê, nhưng một hôm trời nổi cơn giông, cây bị sét đánh ngă xuống sông. Dân làng rủ nhau đến cố kéo thân cây lên nhưng không nỗi. Họ đi t́m Man Nương. Nàng tháo dải yếm ném ra sông và nói "Nếu con là con của mẹ th́ hăy vào đây." Thân cây bỗng nhiên trôi vào bờ. Thái Thú Sĩ Nhiếp, sau đó, cho người đẽo thân cây thành bốn bức tượng tứ pháp. Bên trong lại c̣n một ḥn đá phát sáng. Đó là người con út, gọi là Đức Thạch Quang. Hiện nay trên bàn thờ bà Pháp Vân có một chiếc hộp đựng viên đá đó. Man Nương sau khi chết được thờ ở chùa Tổ, xă Đ́nh Tổ, huyện Thuận Thành.
Sư Khâu Đa La sau đó ra đi, để lại cho Man Nương
một cây tích trượng dùng để cầu mưa khi trời hạn hán để cứu muôn dân.
Vua Trần Nhân Tông cũng đă xây một thư viện lớn trong chùa, gọi là thư viện Lạn Kha và một hành cung gọi là cung Bảo Hoa. Nhà vua đă sáng tác một tập thơ 8 quyền, tiêu đề là Bảo Hoa Dư Bút. Vua Trần Nghệ Tông đă mở khoa thi Thái Học Sinh ở đây. Thời Lê Hy Tông, năm 1686, bà Trần Thị Ngọc Am, phi tần của Chúa Trịnh Tráng rời bỏ Phủ Chúa về đây tu hành và mở mang ngôi chùa với qui mô rất lớn.
Nhưng hầu như mọi thứ đều bị hủy diệt vào năm
1947 khi nổ ra cuộc kháng chiến chống Pháp. Năm 1959 ngôi chùa được
dựng lại sơ sài để giữ pho tượng Phật A Di Đà. Năm 1991, chùa bắt
đầu được phục dựng như kiến trúc cổ, nhưng h́nh như được tô vẽ thêm
hơi nhiều, nhất là các pho tượng được thếp vàng quá rực rỡ.
Một tu sĩ Phật giáo chắc không dám giễu cợt như thế.
Năm 1988 xảy ra một vụ đào tháp để trộm cắp. Bọn
trộm đào và quăng ra ngoài tháp hũ sành đựng di cốt của ngài (được
bó thành tượng). Năm 1993, các nhà khoa học đă dùng phương pháp tạo
h́nh Guerasimov để phục nguyên khuôn mặt và toàn bộ di hài của ngài.
Các cơ quan văn hóa gần đây cũng tổ chức ở đây lễ hội mùa xuân với hội với các cuộc thi thơ, b́nh thơ, thi đấu cờ tướng, chọi gà, hát quan họ, v.v. Mục tiêu của nhà tổ chức là biến nơi đây thành một trung tâm du lịch lớn, thu hút không những tín đồ đạo Phật, mà c̣n khách du muốn hưởng nhàn theo Đạo giáo, văn nhân thi sĩ và mọi tầng lớp dân chúng đến vui chơi trong những lúc có thời giờ nhàn rỗi.
Nhưng trung tâm tu tập th́ cần không gian yên
tĩnh, vắng lặng, khu vui chơi th́ tạo không khí ồn ào náo nhiệt.
Chưa biết nhà đầu tư có đạt được mục tiêu của ḿnh không.
|