CÔN SƠN
Nhắc đến Côn Sơn có lẽ ai ai cũng nhớ đến hai câu thơ của Nguyễn
Trăi:
Côn Sơn suối chảy ŕ rầm
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.
Danh thắng Côn Sơn bao gồm hai di tích, một là
chùa Côn Sơn, nơi vị tổ thứ ba của thiền phái Trúc Lâm trụ tŕ và
viên tịch vào thế kỷ XV, thứ hai là đền thờ nhà thơ Ức Trai, quân sư
của Lê Lợi trong cuộc kháng chiến chống quân Minh vào thế kỷ thứ XV.
Chùa Côn Sơn
Nằm cách đền Kiếp Bạc khoảng 7 km, ngôi chùa cổ
tọa lạc ở chân núi Côn sơn, c̣n gọi là núi Kỳ Lân, thuộc thị xă Chí
Linh. Theo một số sử liệu, ngôi chùa thoạt đầu là một thảo am do
ngài Pháp Loa, tổ thứ hai của thiển phái Trúc Lâm dựng vào năm 1304.
Sau đó ngài Huyền Quang, tổ thứ ba, tôn tạo, mở rộng vào năm 1329 và
đặt tên là Thiên Tư Phúc Tự . Ngài viên tịch ở đây năm 1334 và nhập
tháp cũng ở đây. Di tích này mới được trùng tu năm 1995.
Tổ Huyền Quang (1254-1334) thế danh là Lư Đạo Tái,
người làng Vạn Tải, châu Nam Sách, lộ Lạng Giang, nay là làng Thái
Bảo, huyện Gia B́nh, tỉnh Bắc Ninh. Tổ là Trạng Nguyên của triều
Trần, làm quan trong Viện Nội Hàm chuyên trách tiếp sứ thần Trung
Quốc, sau đó từ quan theo Trúc Lâm Đầu Đà (vua Trần Nhân Tông) xuất
gia lên núi Yên Tử học đạo.
Năm 1317, ngài được Tổ Pháp Loa truyền kệ phú
pháp. Sau khi Tổ Pháp Loa viên tịch 1330, ngài kế thừa làm tổ thứ ba.
Công lao hoằng pháp độ sanh của ngài rất lớn cho nên khi ngài mất ở
tuổi 80, vua Trần Minh Tông sắc phong thụy hiệu là Từ Pháp Huyền
Quang Tôn Giả. Ngày giỗ tổ , 23 tháng giêng, nay trở thành ngày hội
xuân chùa Côn Sơn.

Cổng Côn Sơn Tự (tam quan ngoại) được phục dựng năm 1995.

Tam quan nội. Có lẽ đây là tam quan cũ, được phục dựng theo kiểu cổ.
Tiếng thông reo chào đón khách hành hương.

Sân chùa được lát gạch khang trang, với có nhiều cây thông già.
Trong sân có 4 nhà bia.

Một trong những tấm bia có ghi “Thanh Hư Động” , tương truyền là thủ
bút của vua Trần Duệ Tông, hồi trước đặt trên núi, nay đưa xuống đây.

Có nhiều tượng Phật, Bồ Tát, và các đại đệ tử của Đức Phật Thích Ca
trong ngôi tiền đường.

Tượng ngài Ca Diếp ( vị đệ tử đứng đầu tăng đoàn sau khi Đức Phật
nhập diệt) được chạm khắc rất tỉ mỉ, với nét mặt và tà áo sống động,
nhưng màu sơn phủ vàng và đỏ hơi chói.

Tượng ngài A Nan (vị thị giả của Đức Phật, người có trí nhớ siêu
phàm, đă đọc lại mọi bài giảng của Đức Phật trong kỳ kết tập kinh
điển lần thứ nhất sau khi Đức Phật nhập niết bàn). Phong cách nghệ
thuật cũng giống như tượng ngài Ca Diếp, tỉ mỉ từng chi tiết.

Tuy điện thờ làm bằng cột kèo, mái ngói đơn sơ, các tượng đều được
thếp vàng chói lọi. Lễ vật là bánh Chocopie, bánh gateaux (bông lan),
các thực phẩm có lẽ lạ miệng đối với các ngài. Đằng trước lại có một
tượng Phật đản sinh (Cửu Long) bằng gỗ lũa (gốc cây), lại là một sự
kết hợp giữa mỹ thuật cổ điển với hiện đại nữa.

Thượng điện. Bên ngoài ṭa nhà trang trí đơn sơ, mộc mạc. Cửa bản
khoa có vẽ cũ kỹ.

Bên trong điện Phật lại trang trí khá cầu kỳ. Liễn đối, diềm chạm
khắc công phu, thếp vàng lộng lẫy, có lư hương, hạc đồng trang
nghiêm, thích hợp với việc tế lễ hơn là hành thiền, mặc dầu việc bố
trí chuông mơ trên nền nhà cho thấy các tu sĩ có thể ngồi thiền
trước hay sau thời tụng kinh.

Nhà tổ với các tượng Phật Tam Thế (ba vị Phật của đời hiện tại, quá
khứ và vị lai), Trúc Lâm Tam tổ (Trúc Lâm Đầu Đà, Pháp Loa, Huyền
Quang). Có ba tượng mặc y phục quốc sư, không rơ danh tính. Có lẽ có
tượng của quan Tư Đồ Trần Nguyên Đán (sau khi cáo quan, về an dưỡng
tại Thanh Hư động, phía sau lưng chùa Côn Sơn) và ảnh Nguyễn Trăi
trong khung kính ở giữa, trước lư cắm nhang.

Biển giới thiệu cuộc thám sát khảo cổ học chùa Côn Sơn.

H́nh ảnh khai quật khảo cổ học chùa Côn Sơn

Vườn tháp xá lợi các vị cao tăng nằm phía sau, ở trên cao so với các
ṭa nhà, có bia tháp nằm bên trong.

Giếng ngọc xây thành h́nh hoa sen xây trên sườn núi.

Bên cạnh giếng có rồng đá, trông thật khác biệt so với rồng đá trong
mỹ thuật Thuận Hóa.

Đăng Minh Bảo Tháp, nơi tôn trí xá lợi của ngài Huyền Quang. Tháp
được xây la thành bao quanh.

Thông reo trên đỉnh Côn Sơn.

Đường lên đỉnh núi quanh co, nhưng rất dễ đi nhờ khoảng 600 bậc cấp
khá rộng.

Trên đỉnh núi có một phương đ́nh, là một ṭa nhà gỗ kiểu cổ lầu có
hai tầng mái. Bên trong là một bia đá dựng năm 1992.

Bia đá ghi sự tích Bàn Cờ Tiên:

Di tích thảo am của ngài Huyền Quang.
Chiều bắt đầu xuống. Phong cảnh thật là êm đềm,
tịch mịch. Tao nhân mặc khách có thể ngắm cảnh sinh t́nh, sáng tác
thơ văn; thiền giả th́ tạm quên ngoại cảnh, hướng vào bên trong để
quan sát thân tâm.
Gần phương đ́nh có một quán nước. Các bà bán hàng
vẫn c̣n chào mời khách uống chè, giải lao và đặc biệt, mời khách rút
“xăm” để các bà giúp giải đoán tương lai, số phận.
(c̣n tiếp)
Trần Ngọc Bảo
Xem tiếp Du Khảo Phương Bắc (11)