|
Epictetus Bản dịch Đỗ Tư Nghĩa
PHẦN I CẨM NANG THƯ
|
|
6. HĂY LÀM CHO NHỮNG HÀNH ĐỘNG CỦA BẠN H̉A ĐIỆU VỚI TỰ NHIÊN
Đừng cố tạo ra những quy
tắc của riêng bạn.
Trong mọi vấn đề – lớn hay nhỏ, công hay tư – hăy
hành xử phù hợp với những quy luật của tự nhiên. Việc ḥa điệu ư
chí của bạn với tự nhiên, nên là lư tưởng cao nhất của bạn.
Bạn thực tập lư tưởng này ở đâu? Trong những cái
cụ thể của đời sống hằng ngày, với những trách nhiệm và bổn phận cá
nhân của bạn. Khi bạn thực hiện một công việc nào đó, thí dụ, tắm, th́
hăy làm như vậy – với hết sức ḿnh – phù hợp với tự nhiên. Khi bạn ăn,
hăy làm như vậy, với hết sức ḿnh – phù hợp với tự nhiên, vân vân.
Điều quan trọng không phải là bạn đang làm cái ǵ,
mà là, bạn đang làm nó như thế nào (45).
Khi chúng ta hiểu đúng đắn và sống theo nguyên tắc này, th́, mặc dù
những khó khăn vẫn khởi lên – v́ chúng cũng là một phần của trật tự
thiêng liêng – th́ chúng ta vẫn có b́nh an nội tâm.
(45) Và ta làm như thế nào, là do ta nghĩ như thế nào về sự vật.
|
|
7. NHỮNG BIẾN CỐ KHÔNG LÀM ĐAU CHÚNG TA NHƯNG NHỮNG QUAN ĐIỂM CỦA CHÚNG TA VỀ CHÚNG TH̀ CÓ THỂ.
Những sự thể, tự chúng, không làm ta đau, hay không ngăn trở chúng ta. Cách chúng ta nh́n những sự thể này, là chuyện khác. Chính thái độ và phản ứng của ta, mới là cái mang đến cho ta phiền năo.
______
(46) Đúng. Ta sợ “quan
niệm của ta về sự chết,” chứ không phải sợ bản thân sự chết.
|
|
8. KHÔNG XẤU HỔ. KHÔNG TRÁCH CỨ
Một trong những dấu hiệu của sự khởi đầu của tiến bộ đạo đức, là việc dập tắt dần dần sự trách cứ. Chúng ta thấy cái vô ích của việc phê b́nh, chỉ trích. Càng xem xét thái độ của ta và sự phản-tỉnh của ta trên chính ḿnh, ta càng ít bị lôi cuốn bởi những phản ứng băo táp về cảm xúc mà trong đó, ta t́m kiếm những lời giải thích dễ dăi cho những biến cố không mong muốn.
______
(48) Gợi nhớ đến câu : “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.” [Trách ḿnh trước, trách người khác sau].
(50) Chúng tôi chỉ dịch sát nguyên văn, nhưng câu này dễ gây hiểu lầm. Nói cho đúng, th́ mọi sự đều có liên hệ chằng chịt với nhau, không có cái ǵ biệt lập – “trùng trùng duyên khởi”, nói như kinh Hoa Nghiêm. Do vậy, “nó vẫn có liên hệ đến chúng ta,” nhưng, có lẽ, theo Epictetus, v́ nó “nằm ngoài tầm kiểm soát của ta,” nên ta không cần phải quan tâm đến nó nhiều quá? Dù sao, cách nói “nó không liên hệ ǵ đến chúng ta” là có phần cực đoan? |
|
9. HĂY TẠO RA CÔNG TRẠNG CỦA RIÊNG BẠN
(51) Có nên quan tâm đến dư luận không? Có 2 loại dư luận: dư luận đúng và dư luận sai. Nh́n chung, dư luận thường sai nhiều hơn đúng. Tuy nhiên, phớt lờ dư luận và quá nô lệ vào dư luận, cả hai đều không đúng. Tốt nhất, nên “tham khảo” dư luận : thấy nó đúng, th́ theo; thấy không đúng, th́ không theo.
(54) Nếu xét thật kỹ,
th́ những cái “thật sự của riêng ḿnh,” là rất ít. Những cái mà ta
tưởng là “của ta”, thường là vay mượn từ một nguồn nào đó, ở bên ngoài
ḿnh. [Đạo Phật c̣n triệt để hơn nữa, khi chủ trương rằng, nếu xét
tận nền tảng, th́ không có “cái tôi” và cái “của tôi.”]
|
|
10. HĂY TẬP TRUNG VÀO BỔN PHẬN CHÍNH YẾU CỦA BẠN
Có một thời gian và một nơi chốn cho sự vui chơi và giải trí, nhưng bạn không bao giờ nên để cho chúng lấn lướt những mục đích chân thực của bạn (55). Nếu bạn ở trên một chuyến hải tŕnh và con tàu thả neo tại một hải cảng, bạn có thể lên bờ t́m nước uống và t́nh cờ nhặt được một cái vỏ ốc (56) hay một thảo mộc nào đó. Nhưng hăy cẩn thận; hăy lắng tai để nghe tiếng gọi của vị thuyền trưởng (57). Hăy giữ sự chú ư của bạn hướng về con tàu. Rất dễ dàng bị xao lăng bởi những cái vặt vănh của trần gian (58). Nếu vị thuyền trưởng gọi, th́ bạn phải sẵn sàng rời bỏ những thứ đó, và chạy trở về, thậm chí không nh́n lại đằng sau (59).
______
(55) Mục đích chân thực của ta trong cuộc đời là ǵ?
(56) Những thứ mà ta “thu
nhặt” được trong cuộc đời – như tiền tài, danh vọng… – th́ cũng ví như
những “vỏ ốc” mà ta nhặt được bên bờ biển.
(57) Có thể là Định mệnh, hay
Thượng đế. Chú ư: Đây là Thượng đế vô ngôi vị của Phiếm thần luận, chứ
không phải là vị Thượng đế có ngôi vị của Kytô giáo, Do Thái giáo và Hồi
giáo. Thượng đế của Phiếm thần luận chính là Thiên Nhiên, Vũ Trụ, không
có quyền thưởng, phạt… Sự phân biệt 2 loại Thượng đế này rất quan
trọng; nếu không, ta dễ hiểu lầm tư tưởng của Epictetus và nhiều nhà
tư tưởng khác.
(58) Theo Epictetus, tất cả
những ǵ không phục vụ mục đích chân thực của ta, chúng đều là những cái
“vặt vănh.”
(59) Với một kẻ tích lũy quá
nhiều của cải, th́ họ sẽ từ bỏ trần gian với nhiều tiếc nuối; bởi v́, họ
sẽ không đem theo được một chút ǵ trong cái kho của cải đó. |