|
t ừ h o à i t ấ n trên bước quê người
Chiều nay động tay cương Gù lưng con ngựa bạc Ai còn đó hay không Tôi theo cho tròn kiếp Ai còn đó hay không Tôi tỏ lời thâm tạ Đã sống với tay trơn Tuột thân trên sàn lửa Đã la hét vô cùng Thăm thẳm vùng đất hẹn
1.
Ngùi trông tình khói lụn Bờ sông thời thiếu niên Mỏi mòn ngồi mối đụn Dưới chân vỡ đất liền Ra khơi buồn mấy thuở Ra khơi bạc mấy đầu Nghìn trùng con sóng lượn Vỗ mạn thuyền thiên thâu
2.
Em có còn ngóng xuống Từ đồi xưa chiêm bao Mắt cay lời thú tội Môi úa tình xót đau Ngày đêm phơi cát nóng Góp nhặt những lá sầu Hương trầm qua phảng phất Nhớ mấy đời trôi đâu Trời tương tư bỗng rộng Mái hiên nhà vẫn sâu Chiếu chăn mòn hơi ấm Một đêm lạc trên cầu Còn dăm tình nước cạn Phơi mấy lần bể dâu
3.
Gió mùa sang não nuột Mưa bay lã bốn bề Quay lưng che dấu khóc Đợi một sớm về quê Đường còn dài diệu vợi Đường còn dài u mê Trăm cây chào tiếng dội Thác chảy ngược trong đầu Vết thương đầy một khối Cứng buốt giọng kèn đau Lời thiết tha bỗng tội Tình mở cửa bỗng sầu Xin chút hồn mê muội Khép cuối đời thật mau Không còn nghe mấy buổi Là mấy nghìn năm lâu
4.
Đầu sông vốc nước ngậm Trong miệng đời đắng cay Lãng du say mấy dặm Hồn đã quì nơi đây Nhìn về xa xa khuất Bóng quê người lạnh tăm Dỗ đau hồn tịch mạc Chết giấc giữa đêm rằm Ai còn ngồi tựa cửa Ai còn ngồi ngắm trăng Dưới kia đời bén lửa Trên đầu ôi mênh mang Mơ ngày sao trăng tận Mơ đêm một chỗ nằm Vườn ai ươm cây trái Nhỏ giọt tình chứa chan
Chiều nay mưa cuối đời Đỏ một hồn nhạc nến Tàn lụn những phương người Nằm ví von khung cửa Ngoài kia trời đã đen Ngoài kia sông đã cạn Mưa ngọt những hồi kèn Báo tin ngày hoạn nạn Mưa đượm nỗi bi tình Cuối kiếp đời quên lãng Ai còn đó lặng thinh Tôi mơ cành lưỡi hái Ân sâu là tĩnh không
(ảnh nền : võ thạnh văn)
|