|
t ừ h o à i t ấ n SỐNG TRONG ĐỜI NHƯ GIÓ LỘNG
Trong chiều dần hết những cánh mùa thu chao vòng lần cuối Tội lỗi em đâu hãy phơi bày Một ngọn lá sẽ tàn, dù biết vậy Hãy xanh hơn thuở mới ra đời Và cũng như cánh chim cuối trời giông tố kia Hãy vỗ tiếng chào lực lưỡng trên gió lộng
Tôi làm thơ một đời không ý nghĩa gì Lời ngợi ca cỏ cây Có khi vơi đi nỗi buồn cơm áo Có khi yêu hơn một kẻ lạc lòng Tôi đã đi ở cuối cùng kia Và tôi sẽ bắt đầu nơi đó Nơi đó, bắt đầu hay chấm dứt, không ý nghĩa gì Nhưng lòng tôi, tên khốn nạn Đã thì thầm với tôi Hãy sống lại Như chiều tà Như đêm tối Như lá cây
Môi của em đâu hãy mở Mắt của em đâu hãy xinh đẹp Tiếng diụ dàng đâu em hãy thốt Và nụ cười em đâu hãy nở Trong trái tim ta có một dòng huyết lưu Nồng nàn và ngọt ngào như rượu lễ Trên hai tay chúa dang ra Mở đầu một bài chúc phúc
Mọi người sẽ đến đây,hẵn thế Sẽ qùi dưới dãy ghế kia, đúng vậy Nhưng ngàn đời họ làm sao biết Kẻ ruỗi dong đã đến đây Đã ôm bài thuyết giáo ra đi Mãi mãi về sau Im tiếng
Hãy cho tôi ngợi ca, một ngày Trong ơn của đấng cao cả nào đó Hỡi lòng tôi, tên khốn nạn, hãy im đi Đừng thở dài những lời cay đắng Hãy hát, lúc chiều tà Hồn rung chuông vô tận Sự bội phản của em đâu hãy phô bày Tôi hết mình ca tụng
Một ngọn lá sẽ tàn, dù biết vậy Hãy xanh hơn thuở mới ra đời Và cũng như cánh chim cuối trời giông tố kia Hãy vỗ tiếng chào lực lưỡng trên gió lộng
THT
|