Trần Ngọc Bảo

AI ĐẶT HÀNG CẢ CHUYẾN XE PHÂN THẾ NÀY

Thiền sư Ajahn Brahm

 

 

Ḿnh thật là khổ,

c̣n thiên hạ sao mà sướng thế


Cuộc sống của một sư chú ở Thái Lan thật không công bằng chút nào. Các thầy lớn th́ được ăn thức ăn ngon nhất, ngồi trên những chiếc bồ đoàn mềm mại và chẳng bao giờ phải đẩy xe cút kít. Trong khi đó, bữa ăn duy nhất trong ngày của tôi th́ quá dở; tôi lại phải ngồi làm lễ suốt mấy tiếng đồng hồ dài đăng đẳng trên nền xi măng cứng (mà lại gồ ghề nữa chứ v́ dân làng này tự góp công xây chùa); và đôi khi tôi phải chấp tác rất là vất vả. Tôi thật là khổ, c̣n các thầy thật là sướng.

Suốt ngày tôi cứ măi âm thầm ta thán. Các thầy lớn có lẽ đă ngộ đạo rồi cho nên dọn cho họ thức ăn ngon thật là uổng phí, tôi mới là người cần ăn ngon chứ. Các sư th́ ngồi xếp bằng trên nền nhà cứng nhiều năm đă quen rồi, thế th́ tôi mới là người cần một cái gối ngồi to và mềm mới đúng. Đó là không kể các thầy đều béo cả nhờ ăn ngon cho nên đă có một “tấm đệm tự nhiên” dưới mông rồi. Các thầy lớn cứ sai các sư chú làm việc này làm việc kia mà chẳng bao giờ chịu lao động cả, vậy th́ làm sao họ biết việc đẩy xe cút kít là nóng bức, nặng nhọc như thế nào? Công việc là do các thầy ấy nghĩ ra vậy th́ họ phải làm đi chứ! Tôi sao mà khổ, c̣n các thầy sao mà sướng quá.

Đến khi tôi trở thành một thầy lớn, tôi được ăn thức ăn ngon, ngồi trên một chiếc bồ đoàn êm ái và ít làm công việc chân tay. Tuy nhiên tôi vẫn thấy ḿnh ganh tỵ với các sư chú. Họ không phải đi giảng pháp, không phải ngồi suốt ngày để nghe các đạo hữu than thở chuyện riêng tư và không phải lo lắng ǵ về công việc điều hành. Họ chẳng gánh vác trách nhiệm ǵ và có nhiều th́ giờ để làm việc riêng. Tôi nghe trong ḷng tiếng tôi than văn, “Các sư chú mới sướng làm sao, c̣n ḿnh thật là khổ!”

Một thời gian sau tôi mới nhận thức được những ǵ đang xảy ra. Các sư chú có “nỗi khổ của sư chú.” Các thầy lớn có “nỗi khổ của các thầy.” Khi trở thành thầy lớn, tôi chỉ đổi từ nỗi khổ này để mang nỗi khổ khác mà thôi.

Tương tự như thế, những người c̣n độc thân ganh tỵ với người đă lập gia đ́nh, và người có gia đ́nh th́ ganh tỵ với người độc thân. Có lẽ chúng ta cũng nên hiểu rằng khi lập gia đ́nh chúng ta chỉ đổi “nỗi khổ của người độc thân” để mang lấy “nỗi khổ của người có gia đ́nh” mà thôi. Rồi khi ly dị chúng ta lại đổi “nỗi khổ của người có gia đ́nh” để lấy “nỗi khổ của người độc thân.” Ḿnh sao mà khổ c̣n thiên hạ sao mà sướng thế.

Khi chúng ta nghèo, chúng ta ganh tỵ với người giàu. Tuy nhiên, nhiều người giàu th́ lại ganh tỵ t́nh bạn chân thành và sự thảnh thơi ít trách nhiệm của những người nghèo. Trở thành giàu có cũng chỉ là đổi “nỗi khổ của người nghèo” để mang lấy “nỗi khổ của người giàu” mà thôi. Về hưu và giảm thu nhập cũng là đổi “nỗi khổ của người giàu” để lấy “nỗi khổ của người nghèo.” Và mọi chuyện nó là như thế. Thật khổ cho ḿnh c̣n thiên hạ thật là sướng.

Cứ nghĩ rằng ḿnh sẽ được sung sướng khi trở thành một cái ǵ đó cuối cùng chỉ là ảo tưởng. Trở thành cái ǵ đó chẳng qua là đem đổi nỗi khổ này đế lấy nỗi khổ khác thôi. Thế th́ khi các bạn bằng ḷng với chính ḿnh, với địa vị của sư chú hay thầy lớn, là người độc thân hay có gia đ́nh, giàu hay nghèo, th́ các bạn không c̣n khổ.
Ḿnh thật là sướng, c̣n thiên hạ sao mà khổ thế!
 

Trần Ngọc Bảo

trích dịch từ cuốn “Who Ordered This Truckload of Dung?

 

Trang Trần Ngọc Bảo

Chân trần

art2all.net