PHẠM NGỌC LƯ

 

 

 

Ngày xưa An Cựu

 

Mười năm biền biệt cách sông

Chút tình nắng-đục-mưa-trong cũ càng

Mười năm ngậm đá câm vàng

Tấc lòng cố cựu cứ han gỉ dần

 

Không về nữa một cố nhân

Không còn nữa một thanh xuân nồng nàn

Tội bài thơ viết dở dang

Bởi con sông hẹp bắc ngang lắm cầu !

Mười năm vòi või trông nhau

Nhìn mưa ngó nắng nhớ màu đục trong

Hẹn về mang guốc ra sông

Hẹn về nghiêng nón chao lòng nước xưa

Hẹn về viết tiếp bài thơ

Ẩn mùi hoa sứ ỡm ờ, nào hay…

 

Từng năm phai tháng nhạt ngày

Trông về… ràn rụa bóng mây bên đèo

Trông về… nắng hắt mưa hiu

Mắt ai thăm thẳm đáy chiều xa xưa…

 

 

 

 

chantran

 

art2all.net