ĐỖ TƯ NGHĨA

 

THẾ GIỚI TÔI ĐANG SỐNG

 

CHƯƠNG XIII

THẾ GIỚI CỦA GIẤC MƠ

 

          Mọi người xem trọng những giấc mơ của chính ḿnh, nhưng ngáp dài ở bàn điểm tâm khi một ai đó khác bắt đầu kể những cuộc phiêu lưu của đêm hôm trước. Do vậy, tôi lưỡng lự khi kể về những giấc mơ của tôi; bởi v́, sẽ là một tội lỗi văn học, khi làm chán tai bạn đọc, một tội lỗi về khoa học, khi tường thuật về một đất nước xa xôi, mà chỉ quan tâm đến những sự kiện quan trọng hơn là sự thật hoàn chỉnh và chính xác. Những nhà tâm lư học đă “huấn luyện” một mớ học thuyết và sự kiện mà họ xích lại, giống như những con chó dữ, và thả chúng ra bất cứ khi nào chúng ta rời bỏ lối đi thẳng và hẹp của những lư thuyết đó. Người ta thậm chí không thể kể lại một giấc mơ thú vị mà không bị nghi là đă tùy tiện “biên tập” nó – như thể sự biên tập là một trong 7 trọng tội, thay v́ là một công việc hữu ích và đáng kính!

Tôi có thói quen tự hỏi, tại sao những nhà khoa học và những người khác luôn hỏi tôi, về những giấc mơ của tôi. Nhưng bây giờ tôi không ngạc nhiên, bởi v́ tôi đă phát hiện những cái mà một số người trong số họ xem là kinh nghiệm b́nh thường khi đang thức, của một người vừa điếc vừa mù. Họ nghĩ rằng, tôi có thể biết rất ít về những vật thể thậm chí vượt quá tầm với của ṿng tay tôi vài mét. Mọi sự bên ngoài chính tôi, theo họ, là một quang cảnh lờ mờ. Cây cối, núi non, những thành phố, đại dương, ngay cả ngôi nhà nơi tôi sống, chỉ là những hư cấu như trong truyện cổ tích, những phi thực tại mơ hồ [63]. Do vậy, người ta giả định rằng, những giấc mơ của tôi sẽ có sự hấp dẫn đặc biệt đối với nhà khoa học. Trong cách thức mơ hồ nào đó, người ta mong đợi rằng, chúng sẽ tiết lộ cái thế giới mà tôi đang cư ngụ, là tẻ nhạt, không h́nh thù, không màu sắc, không viễn ảnh, với ít độ dày và ít độ cứng chắc hơn – sự cô độc bao la của không gian vô thanh. Nhưng ai có thể diễn thành lời cái khoảng trống vô giới hạn, im lặng, mù mịt? Người ta phải là một linh hồn ĺa khỏi xác, để tạo ra một cái ǵ đó từ những kinh nghiệm vô căn cứ như thế. Do vậy, tôi thiết nghĩ, một thế giới, hay một giấc mơ, để hiểu được với chúng ta, phải có một đường chỉ dọc [64] của chất liệu dệt vào trong đường chỉ ngang [65] của trí tưởng tượng. Chúng ta không thể tưởng tượng, ngay cả trong những giấc mơ, một vật thể mà không có “nguyên mẫu” [counterpart] nào trong thực tại. Những con ma luôn luôn giống một ai đó, và nếu chính chúng không xuất hiện, th́ sự hiện diện của chúng được chỉ định bởi những hoàn cảnh mà chúng hoàn toàn quen thuộc với.

Trong giấc ngủ, chúng ta bước vào một miền xa lạ, bí mật, mà từ trước tới nay, khoa học chưa khám phá. Kẻ điều tra không thể vượt quá đường ranh giới của giấc ngủ, với qui tắc và sự trắc nghiệm thường nghiệm của ḿnh. Giấc ngủ, với sự xúc chạm nhẹ nhàng nhất của nó, đóng mọi cánh cửa của những giác quan thể lư của ta và và khiến cho ư chí hữu thức của ta – người kiểm soát những ư tưởng trong khi thức của chúng ta – ngủ yên. Rồi linh hồn vùng vẫy thoát ra khỏi những cánh tay gân guốc của lư trí và giống như một con chim đẩy lùi mặt đất xanh vững chắc và lao vụt đi trên gió và mây, không để lại dấu vết hay dấu chân mà qua đó, khoa học có thể truy tầm đường bay của nó và mang đến cho chúng ta kiến thức về cái vùng đất xa xôi, thâm u mà chúng ta viếng thăm hằng đêm.

Khi chúng ta trở lại từ vùng đất của giấc mơ, chúng ta không thể đưa ra bản tường tŕnh hợp lư về những ǵ mà chúng ta gặp ở đó. Nhưng một khi đă băng qua biên giới, chúng ta cảm thấy như ở nhà ḿnh, như thể chúng ta vẫn luôn luôn sống ở đó và chưa bao giờ làm cuộc du ngoạn nào vào trong cái cái thế giới hợp lư của ánh sáng ban ngày.

Những giấc mơ của tôi có vẻ như không khác lắm, so với những giấc mơ của những người khác. Một vài trong số chúng th́ mạch lạc, ăn khớp với một biến cố hay một kết luận nào đó. Những giấc mơ khác, th́ rời rạc, vô lư và quái dị. Tất cả đều chứng thực rằng, trong Cơi Mơ, không có cái ǵ như là sự nghỉ ngơi. Chúng ta luôn “tỉnh /thức” và đang làm một cái ǵ đó, với một tâm trí cho một cuộc phiêu lưu nào đó. Chúng ta hành động, phấn đấu, suy nghĩ, đau khổ, và vui mừng mà không có mục đích nào cả. Chúng ta để lại bên ngoài những cánh cửa của Giấc Ngủ mọi hồ nghi phiền toái và những suy nghĩ buồn phiền về điều có thể xảy ra.

Tôi trôi bồng bềnh như hồn ma trên những đám mây, không hề có khái niệm rằng, tôi đang làm một cái ǵ đó khác thường. Trong Cơi Mơ, tôi phát hiện rằng, rất ít cái hoàn toàn xa lạ và mới lạ đối với kinh nghiệm của tôi. Bất luận cái ǵ xảy ra, tôi không ngạc nhiên, bất luận những hoàn cảnh có phi thường đến đâu. Tôi viếng thăm một vùng đất lạ, nơi mà tôi chưa từng đến trong thực tại, và tôi nói chuyện với những con người mà ngôn ngữ của họ tôi chưa từng nghe.

Thế nhưng, chúng tôi thành công trong việc hiểu nhau một cách hoàn toàn. Bất luận t́nh huống hoặc môi trường nào mà những chuyến lang thang của tôi mang tôi đến, có một sự đồng-thể tương tự. Nếu tôi t́nh cờ có mặt tại Vagabondia, th́ tôi vui đùa với những người vui vẻ trên đường hay trong quán rượu.

Tôi không nhớ đă bao giờ gặp những người mà tôi không thể truyền thông một cách tức th́, hay bị sốc, hay ngạc nhiên trước những việc làm của những người bạn trong mơ của ḿnh. Trong những chuyến lang thang kỳ lạ trong những khu rừng âm u của Giấc Ngủ, linh hồn tôi xem mọi sự là mặc nhiên và tự thích nghi với những ảo ảnh kỳ dị nhất. Tôi hiếm khi bị bối rối. Mọi sự th́ rơ ràng như ban ngày. Tôi biết những biến cố trong cái khoảnh khắc mà chúng diễn ra, và bất cứ khi nào tôi xoay hướng những bước chân tôi, th́ Tâm Trí là kẻ hướng đạo và kẻ thuyết minh trung thành của tôi.

Tôi cho rằng, trong một giấc mơ, mọi người đều có cái kinh nghiệm vô ích của việc t́m kiếm một cái ǵ mà anh ta mơ ước một cách khẩn thiết vào lúc đó, và cái cảm giác chán nản theo sau mỗi thất bại trong việc truy t́m sự vật đến tận cái chỗ trú ẩn của nó. Đôi khi, với một sự choáng váng trong đầu, tôi leo và leo măi, mà không biết leo đi đâu, và tại sao. Thế nhưng, tôi không thể từ bỏ cái nỗ lực hăng say và đau đớn, mặc dù, một cách lặp đi lặp lại, tôi vươn tay ra một cách mù quáng, t́m một vật nào đó để níu vào. Dĩ nhiên, với “sự gian ác” của những giấc mơ, không có vật nào ở gần. Tôi bám vào không khí trống rỗng, và rồi ngă xuống, cứ xuống măi, và giữa cơn ngă, tôi tan biến vào trong bầu không khí mà trên đó tôi đă và đang trôi bồng bềnh một cách quá bấp bênh.

Dường như một vài trong số những giấc mơ của tôi, phải được truy nguyên giấc mơ này bên trong giấc mơ kia, giống như một loạt những ṿng tṛn đồng tâm. Có lần, trong giấc ngủ, tôi nghĩ rằng tôi không thể ngủ. Tôi trằn trọc trong tấm lưới của những nhiệm vụ không hoàn thành. Tôi quyết định dậy và đọc một lát. Tôi biết cái kệ trong thư viện của tôi, nơi mà tôi giữ cuốn sách mà tôi cần. Cuốn sách không có tên, nhưng tôi t́m thấy nó không chút khó khăn. Tôi ngồi thoải mái vào ghế dựa, cuốn sách mở trên đầu gối tôi. Tôi không thể nhận ra một từ nào, những trang đều hoàn toàn trắng. Tôi không ngạc nhiên, nhưng rất thất vọng.Tôi sờ bằng ngón tay vào những trang giấy, tôi âu yếm cúi xuống chúng, những giọt lệ chảy xuống hai bàn tay tôi. Tôi gấp cuốn sách một cách nhanh chóng khi ư tưởng lướt qua tâm trí tôi: “Những chữ in sẽ bị xóa đi nếu sách bị ướt.” Thế nhưng, không có ḍng chữ in nào có thể sờ mó được trên trang giấy!

Sáng nay, tôi nghĩ rằng tôi tỉnh dậy. Tôi chắc chắn rằng, tôi đă ngủ quên. Tôi chộp lấy cái đồng hồ đeo tay của ḿnh, và đúng là, nó cho thấy tôi đă dậy trễ một tiếng so với thường lệ. Tôi vội vàng nhảy ra khỏi giường, biết rằng bữa ăn sáng đă sẵn sàng. Tôi gọi mẹ tôi, bà tuyên bố rằng, cái đồng hồ đeo tay của tôi hẳn là sai. Tôi lại nh́n đồng hồ, và, hăy nh́n xem, những chiếc kim lắc lư, xoay tṛn, kêu vo vo và biến mất. Càng khiếp đảm, tôi càng tỉnh ra, cho đến khi tỉnh hẳn. Sau cùng, đôi mắt tôi mở ra thực sự, và tôi biết rằng, tôi đă nằm mơ. Tôi chỉ tỉnh dậy để lại rơi vào trong giấc ngủ. Cái gây hoang mang hơn, là không có khác biệt nào giữa ư thức về “sự tỉnh giả tạo” và cái ư thức về sự “tỉnh thực.”

Thật đáng sợ khi nghĩ rằng, tất cả những ǵ mà chúng ta đă thấy, cảm nhận, đọc, và làm, có thể bỗng nổi lên trong giấc mơ của chúng ta, như biển cả ném lên mặt nước những vật thể mà nó đă nuốt vào. Tôi đă ôm một đứa trẻ nhỏ trong ṿng tay giữa một vụ bạo động và khẩn cầu, van xin những binh sĩ Nga đừng tàn sát những người Do Thái. Tôi đă sống lại những cảnh đau đớn của Cuộc Nổi Dậy Sepoy và cuộc Cách Mạng Pháp. Những thành phố đă bốc cháy trước đôi mắt tôi, và tôi đă t́m cách dập tắt những ngọn lửa cho đến khi tôi cảm thấy mệt lả. Những cuộc tàn sát khủng khiếp đă vồ chụp thế giới, và tôi vùng vẫy luống công để cứu những người bạn của tôi. Một lần, trong một giấc mơ, một thông điệp đến, băng qua lục địa và đại dương, rằng mùa đông đang phủ xuống trên thế giới từ Bắc Cực, rằng vùng Bắc Cực đang chuyển sang khí hậu ôn đới của chúng ta. Cái thông điệp bay xa và rộng. Đại dương bị đóng băng vào giữa mùa hè. Hàng ngh́n những con thuyền bị kẹt trong băng, những con thuyền với những cánh buồm rộng, trắng bị kẹt lại. Của cải của phương Đông và những thu hoạch phong phú của phương Tây có thể không c̣n lưu thông giữa dân tộc này và dân tộc khác. Trong một thời gian, cây cối và hoa vẫn tiếp tục phát triển, mặc dù cái lạnh cắt da. Những con chim bay vào trong những ngôi nhà để được an toàn, và những con chim bị mùa đông “đuổi kịp”, nằm trên tuyết, với những đôi cánh trải ra, nhưng không thể nào bay được. Sau cùng, ṿm lá và hoa ngă xuống dưới chân Mùa Đông. Những cánh hoa bị biến thành những viên hồng ngọc và lam ngọc. Những chiếc lá đông cứng thành những viên ngọc bích. Những cái cây rên rỉ và lắc lư khi băng giá xuyên thấu chúng qua vỏ và nhựa, vào tận trong chính những cái rễ của chúng. Tôi rùng ḿnh tỉnh dậy, và với một niềm vui pha lẫn lo sợ, tôi thở vào nhiều mùi hương dịu dàng của buổi sáng, được đánh thức bởi mặt trời mùa hạ.

Người ta không cần phải thăm một khu rừng châu Phi và khu rừng Ấn Độ để săn cọp. Người ta có thể nằm trên giường giữa những cái gối êm ái và mơ thấy những con cọp kinh khủng như bất cứ con cọp nào trong vùng hoang dă, không có lối ṃn. Khi c̣n là một cô bé, một đêm tôi nằm mơ, rằng tôi cố băng qua khu vườn phía trước nhà bà cô tôi tại Alabama. Tôi đang đuổi theo một con mèo lớn, với một cái đuôi lớn, rậm rạp. Một vài giờ trước đó, nó đă vồ con chim hoàng yến bé nhỏ của tôi ra khỏi cái lồng, và nhai rau ráu giữa những cái răng tàn nhẫn của nó. Tôi không thể thấy con mèo. Nhưng cái ư tưởng trong tâm trí tôi th́ rơ ràng: “Nó đang đi về phía vạt cỏ rậm ở cuối khu vườn. Ḿnh sẽ đến đó trước tiên.” Tôi chạy nhanh dọc theo lối đi. Khi tôi đến chỗ cỏ rậm, có con mèo đang trườn vào đó. Tôi lao nhanh về đằng trước và cố chộp lấy nó và giật con chim ra khỏi những cái răng của nó. Trước sự kinh hăi của tôi, một con dă thú khổng lồ, không phải là con mèo, nhảy lên từ cỏ, và cái bả vai gân guốc của nó chà xát vào tôi với sức mạnh khủng khiếp. Đôi tai của nó dựng đứng lên và ve vẫy với sự giận dữ. Đôi mắt nó long lên ṣng sọc. Hai lỗ mũi của nó rộng và ướt. Đôi môi nó chuyển động một cách đáng sợ. Tôi biết rằng, đó là một con cọp, một con cọp thật, đang sống, và rằng, tôi sẽ bị nó vồ – con chim nhỏ của tôi và tôi. Tôi không biết cái ǵ xảy ra sau đó. Cái quan trọng kế tiếp, hiếm khi xuất hiện trong những giấc mơ.

Trước đây một thời gian, tôi đă có một giấc mơ, nó để lại một ấn tượng sống động trên tôi. Cô tôi đang khóc v́ cô không thể t́m thấy tôi. Nhưng tôi có một sự thích thú tinh quái với ư tưởng rằng, cô và những người khác đang t́m kiếm tôi, và họ đang làm ầm ĩ – đó là những điều mà tôi cảm thấy qua hai bàn chân tôi. Bỗng nhiên, sự nghịch ngợm nhường chỗ cho sự lo lắng và sợ hăi.Tôi cảm thấy lạnh. Không khí có mùi giống như băng và muối. Tôi cố chạy; nhưng cỏ cao ngáng bước chân tôi, và tôi ngă về phía trước, mặt úp xuống.

Sau một lát, cảm giác của tôi có vẻ như được tập trung trên những ngón tay tôi, và tôi tri giác rằng, những lá cỏ th́ sắc như những con dao, và làm hai bàn tay tôi đau buốt. Tôi cố chỗi dậy, cẩn thận, để khỏi bị cỏ sắc cứa vào da thịt. Tôi ḍ dẫm đặt xuống một bàn chân, như con mèo của tôi lần đầu tiên giẫm xuống khu rừng nguyên sinh ở vùng phía sau nhà. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy tiếng lộp bộp thầm lén của một cái ǵ đang ḅ, ḅ một cách cố ư về phía tôi. Lúc bấy giờ tôi không biết cái ư tưởng đó là như thế nào trong tâm trí tôi… Thế nhưng, cái làm tôi sợ hăi, không phải là con vật đang ḅ, mà là cái ư định độc ác của nó. Tôi không sợ những sinh vật. Tôi yêu những con chó của cha tôi, con bê nhỏ bé, hiếu động, những con ḅ cái hiền lành, những con ngựa và những con lừa vẫn thường ăn những quả táo từ bàn tay tôi, và không con nào trong số chúng đă làm hại tôi. Tôi nằm im, và trong sự khiếp đảm, đợi con vật chồm lên và vồ lấy tôi với những cái vuốt dài của nó. Tôi nghĩ: “Chúng sẽ giống như móng vuốt của con gà tây.” Một cái ǵ đó ấm và ướt chạm vào mặt tôi. Tôi thét lên, vung tay đánh loạn xạ, và tôi tỉnh dậy.

Một cái ǵ đó đang vùng vẫy trong ṿng tay tôi. Tôi ôm chặt nó với hết sức ḿnh, cho đến khi mệt lả, rồi tôi nới lỏng ṿng tay. Tôi thấy “quư bà” Belle, đang lắc lư thân ḿnh và đang nh́n tôi trách móc. Nó và tôi đă đi ngủ cùng nhau trên tấm thảm, và đă lang thang tới khu rừng trong mơ, nơi mà những cô gái nhỏ và những con chó săn những con mồi hoang dă và có những cuộc phiêu lưu kỳ lạ. Belle cũng có những giấc mơ của nó. Chúng tôi có thói quen nằm dưới những cái cây và những bông hoa trong khu vườn cổ, và tôi thường cười lớn thích thú khi những chiếc lá của hoa mộc lan rơi với những tiếng “thịch” nhỏ, và Belle nhảy lên, nghĩ rằng nó đă nghe thấy một con gà gô. Nó thường đuổi theo chiếc lá, chỉ vào nó, mang nó đến cho tôi và nằm xuống bàn chân tôi với một cái vẫy đuôi buồn cười, như muốn nói: “Đây là loại chim mà đă đánh thức tôi dậy.” Tôi làm một chiếc ṿng đeo cổ cho nó từ những bông hoa màu xanh da trời xinh đẹp và phủ lên nó những chiếc lá có h́nh trái tim.

Cô nàng Belle thân mến, nó đă và đang nằm mơ giữa những hoa sen và cây anh túc của thiên đàng chó.

Những giấc mơ nào đó đă ám ảnh tôi từ thời thơ ấu của tôi. Một giấc mơ mà thường diễn ra theo cách như sau: Một “hồn ma” nào đó có vẻ như đi qua trước mặt tôi. Tôi cảm thấy một hơi nóng dữ dội giống như luồng hơi nóng từ một đầu máy xe lửa. Nó là hiện thân của cái ác. Hẳn là nó đă xuất hiện lần đầu tiên sau cái ngày tôi bị bỏng. Một “hồn ma” khác viếng thăm tôi, thường mang đến một cảm giác về sự ẩm ướt mát lạnh, như người ta cảm thấy vào một đêm tháng 11 giá buốt khi cửa sổ mở. Hồn ma dừng lại ở một vị trí xa khỏi tầm với của tôi, đong đưa lui tới như một sinh vật đang sầu muộn. Máu tôi tê buốt, và dường như đông lại trong những mạch máu tôi.

Tôi cố cử động, nhưng cơ thể tôi cứng đơ, và tôi thậm chí không thể kêu lên. Sau một lát, hồn ma tiếp tục lướt đi, và tôi rùng ḿnh tự nhủ thầm: “Đó là Tử Thần. Phải chăng là ông ta đă mang cô giáo của ḿnh đi?”

Trong những giấc mơ của ḿnh, tôi có những cảm giác, mùi, vị, mà tôi không nhớ là đă có trong thực tại. Có lẽ, chúng là những “thoáng nh́n” mà tâm trí tôi đă chụp bắt xuyên qua tấm mạng của giấc ngủ của thời thơ ấu bé bỏng của tôi... Đôi khi, một làn ánh sáng tuyệt vời viếng thăm tôi trong giấc ngủ. Một tia chớp huy hoàng biết bao! Tôi nh́n nó, nh́n nó cho đến khi nó biến đi. Tôi ngửi và nếm nó như trong những giờ tỉnh thức; nhưng xúc giác đóng một vai tṛ bớt quan trọng. Trong giấc ngủ, tôi hầu như không bao giờ ṃ mẫm. Không ai hướng dẫn tôi. Ngay cả trên một đường phố đông đúc, tôi cũng độc lập, một sự độc lập hoàn toàn xa lạ với cuộc sống thể lư của tôi. Bây giờ tôi hiếm khi đánh vần trên những ngón tay ḿnh, và những người khác, càng hiếm khi đánh vần vào bàn tay tôi. Tâm trí tôi hành động độc lập với những giác quan tôi. Tôi vui sướng được như thế, dù chỉ trong giấc ngủ; bởi v́, lúc ấy linh hồn tôi mang vào đôi hài có cánh của nó, và vui sướng gia nhập vào đội ngũ của những hữu thể cư ngụ bên ngoài tầm với của những giác quan thể lư.

Sự thiếu nhất quán của những giấc mơ th́ hết sức rơ ràng. Những giấc mơ của tôi trở nên ngày càng ít ḥa điệu với những nguyên tắc riêng tư của tôi. Hằng đêm, tôi bị ném vào trong một mớ hỗn tạp vô đạo đức của những cực đoan. Tôi phải, hoặc là bảo vệ một người khác cho tới giọt máu cuối cùng, hoặc kết án anh ta quyết liệt. Trong giấc mơ, tôi phạm tội sát nhân, để cứu sinh mạng của những người khác. Gán cho những người tôi yêu mến nhất những hành vi và lời nói, mà nó khiến cho tôi khổ tâm khi nhớ lại, và tôi ném lên họ lời trách móc này sau lời trách móc nọ. Thật may mắn cho sự b́nh an tâm hồn của chúng ta, rằng những giấc mơ độc ác nhất đều bị quên đi nhanh chóng. Cái Chết, đột nhiên và khủng khiếp, những t́nh yêu và thù hận kỳ lạ được theo đuổi một cách không ân hận, sự trả thù được hoạch định một cách tinh ranh, và sáng hôm sau, nó chỉ c̣n là những hồi ức lờ mờ, và trong ngày, chúng bị xóa đi bởi những hoạt động b́nh thường của tâm trí.

Đôi khi ngay khi tỉnh dậy, tôi quá bực ḿnh với kư ức về sự hỗn loạn của những giấc mơ, đến nỗi, tôi mong ước, ước chi ḿnh đừng nằm mơ nữa. Nhưng rồi, tôi lại rơi vào trong một cơn xáo động mới của những giấc mơ.

Ôi, những giấc mơ, ta đă chồng chất xiết bao ô nhục lên chúng bây – chúng bây, những sự thể vớ vẩn nhất có thể tưởng tượng, những con khỉ hỗn xược,“kẻ bịa đặt” những tương phản khả ố, những con chim báo điềm dữ, những vọng âm giễu cợt, những nhắc nhở không đúng lúc, những sầu muộn trở đi trở lại, những bộ xương trong ghế dựa của ta, những kẻ giễu cợt [66] trong nấm mồ, những cái đầu của Thần Chết tại tiệc cưới, những kẻ ngoài ṿng pháp luật của bộ năo mà hằng đêm thách thức sự kiểm soát của tâm trí, những kẻ phá vỡ sự b́nh an nội tại [domestic] của ta, những kẻ sát nhân của giấc ngủ. “Ồ, những giấc mơ khủng khiếp mà đă xáo trộn linh hồn ta!” Thảo nào mà Hamlet thích những tai họa mà anh ta biết, hơn là phải chịu đựng sự run rủi của giấc mơ.

Thế nhưng, nếu cất bỏ cơi mơ, th́ sự mất mát là không thể nào lường được. Cái “bùa chú” thần diệu vốn gắn kết thi ca lại với nhau, bị đánh vỡ. Cái huy hoàng của nghệ thuật và cái sức mạnh bay bổng của trí tưởng tượng bị giảm sút, bởi v́ không có “ảo tượng” [67] nào của những buổi hoàng hôn và những bông hoa không phai tàn thúc giục tiến về một mục tiêu. Đă mất đi sự “đồng lơa” [68] vốn khích lệ linh hồn giễu cợt những giới hạn của thời gian và không gian, dự báo và thu hái trong những mùa gặt cho những thời đại tương lai. Nếu xóa đi những giấc mơ, th́ người mù mất đi một trong những niềm an ủi chính yếu của họ; bởi v́ trong những cái mơ thấy trong giấc ngủ, họ thấy niềm tin của họ vào cái “tâm trí sáng láng” của họ, sự mong đợi của họ về ánh sáng ở bên kia cái đêm tối trống không, chật hẹp, được chứng minh. Nói đúng hơn, khái niệm của chúng tôi [những người mù. ĐTN] về tính bất tử bị lung lay. Đức tin, động lực của đời sống con người, tàn lụi dần. Trước sự trống rỗng và cằn cỗi như thế, th́ những chấn động của những thế giới đổ nát, quả thực, được chào đón. Quả thực, những giấc mơ mang đến cho chúng ta ư tưởng – độc lập với chúng ta, và bất chấp chúng ta – rằng, linh hồn “có thể chỉnh đốn bản tính của nó, buộc cánh buồm lớn vào sợi dây thừng vững chắc, và hân hoan lao vụt về Cái Vô Hạn.”

____

[63]  Misty unrealities.

[64]  Warp.

[65]  Woof.

[66]  Jesters.

[67]  Phantom.

[68]  Connivance.
 

 

Xem tiếp CHƯƠNG XIV

 

art2all.net