Đỗ Tư Nghĩa

 

GỞI T̀NH YÊU GỞI CUỘC ĐỜI

 

 

 

Phần III : P H Ụ    L Ụ C

 

Những bài thơ trong phần này là những bài mà tôi định cắt bỏ, v́ một vài lư do nào đó... Tuy nhiên, vào giờ phút chót, tôi nghĩ rằng, nếu bỏ chúng đi, th́ cũng "tội nghiệp" cho chúng, nên đă quyết định đưa thêm vào. Dù sao, chúng cũng là "những đứa con" tinh thần của tôi, và chúng cũng muốn được "đối xử" công bằng !

ĐTN.

 

 

1. Narcisse - kẻ yêu chiếc bóng của ḿnh.

2. Bằng lối ngơ nào anh đến giữa hồn em?

3. Giấc mộng Trang Chu.

4. Những người có trí nhớ tuyệt với.

5. Xin đừng hôn em.

6. BỐN BI KHÚC.

 

 

 

 

1

 

Narcisse -

kẻ yêu chiếc bóng của ḿnh

 

 

 

 

 

Xưa có chàng Narcisse

xinh đẹp vô cùng

làm ngất ngây trái tim bao thiếu nữ

nhưng trái tim chàng

vẫn lạnh như băng.

Nhưng một hôm

nh́n bóng ḿnh trên ḍng suối

chàng đă yêu

đă yêu chiếc bóng của ḿnh.

Hỡi Narcisse

hỡi chàng trai thích soi bóng ḿnh

trên mặt nước

làm thế nào ngươi gặp được T́nh yêu

nếu chỉ có thể yêu bóng ḿnh

say đắm ?

Ôi,đau đớn thay cho Narcisse

cho những ai

chỉ  yêu chiếc bóng của ḿnh !

 

Nhưng xin đừng ai xót thương chàng

v́ -trên ḍng sông cuộc đời

ai là kẻ

chưa từng yêu bóng ḿnh

như Narcisse ?

 

 

Dalat.1983

Mùa quỳ vàng

 

 

 

 

2

 

Bằng lối ngơ nào

anh đến giữa hồn em ?

 

Bằng lối ngơ nào

anh đến giữa hồn em ?

Như chim sợ cành cong

như người ốm sợ gió

em đă đóng cửa trái tim em

sau những vết thương đầu.

 

Nhưng anh đă đến

giữa hồn em

từ bao giờ

bằng lối ngơ nào

em chẳng hề hay biết-

nụ cười nào

tiếng nói nào

như gió lớn thổi tung ?

 

Ôi, trái tim em

thêm một lần mở cửa

Hỡi anh

 

19.IV.84.

hăy cho em biết

 

 

 

3

 

Giấc mộng Trang Chu

 

 

  

Trang Chu xưa

nằm mơ hóa bướm

vỗ cánh bay thênh thang

vui cùng đồng nội

khi tỉnh dậy

vỗ tay ca

vui với phận làm người-

Hỡi Trang Chu

anh là người hạnh phúc.

 

C̣n tôi

chẳng được như anh

v́ một đôi khi

trong giấc mơ hiếm hoi

tôi mới thấy được làm người

và chẳng thể cười vui

khi tỉnh dậy.

 

DALAT

4.XII.1983

 

 

 

 

4

 

Những người có trí nhớ tuyệt vời

 

 

Có những người trí nhớ rất tuyệt vời

có thể nhớ những việc

li ti

như sợi tóc.

 

Họ có thể nhớ

những con số rất dài

những bài tính cọng trừ

trong việc kinh doanh

những địa chỉ

những cái tên

những mặt người cần nhớ...

 

Họ là những người mẫu mực

được ngả mũ kính chào

được ngồi cao nơi bàn tiệc

họ ăn ngon và ngủ kỹ

nên có trí nhớ tuyệt vời

chẳng bao giờ bỏ sót điều ǵ

dù là một lời nói lỡ...

 

Nhưng h́nh như họ chỉ quên

một điều

một điều rất nhỏ:

sống để làm ǵ ?

 

7.XI.1983.

 

 

 

 

 

5

 

Xin đừng hôn em

 

 

Xin đừng hôn em

vào những ngày đầu mới gặp

dẫu ánh mắt anh nh́n

đă xô dạt hồn em

v́-anh biết đó

những bông hoa sẽ tàn mau

khi nở vội.

 

Xin đừng hôn em

v́ rượu ngọt trên môi

v́ nét hồng trên má

bởi rượu sẽ khô đi

nét hồng phai

như cỏ úa

một ngày.

 

Xin đừng hôn em

nơi những chỗ đông người

v́ ở đó

những tia mắt thế nhân

như tia lửa hạ

sẽ chói chang hồn em mỏng

tựa sương mai.

 

Xin đừng hôn em sau một lần

anh lỡ hẹn

những lần em chờ anh

mỏi cổ

đứng trên đồi.

 

Xin đừng hôn em

sau những ngày

mắt anh no say

v́ đă nh́n bao nàng con gái đẹp

v́ những ngày như thế

hồn anh có đậu lại môi em ?

 

Xin đừng hôn em

những buổi tâm hồn anh đi vắng

những nụ hôn

như rượu nhạt

hững hờ.

 

Xin đừng hôn em

vào những ngày

giữa hồn anh mọc lên

những cột khói xám nghi ngờ

những đợt sóng ghen tuông trắng xoá-

vào những ngày

hồn anh mọc đầy lông cáo

để nói cùng em

lời dối gạt

đong đưa.

 

Xin đừng hôn em

trước lúc đi xa

v́ những nụ hôn sẽ kéo dài những đêm

những đêm em nhớ anh không ngủ được.

 

xin đừng hôn em

khi giữa trái tim anh

nụ t́nh yêu chưa kịp nở

 

Xin đừng hôn em

bằng đôi môi lạnh giá

khi dấu t́nh yêu

đă phai mờ

trên cát trắng hồn anh.

 

18.XII.1983.

 

 

 

 

6

 

Bốn Bi Khúc

 

 

Mùa hè năm 1972, tôi rời quê hương QuảngTrị bay vào Dalat, tá túc tại nhà ông cậu, ở số 10, Thi Sách. Không nhà, không cửa, không tiền bạc, và rất nhiều cái không khác nữa. Lúc ấy, tôi mới 24 tuổi -cái tuổi lẽ ra tràn đầy hy vọng ở tương lai. Nhưng với hoàn cảnh của tôi, th́ tôi đang ở vào một ngơ cụt. Nh́n quanh chỉ thấy sương mù bao phủ.

Thời gian ấy, tôi thường ngồi với Huy, Nhơn (cả hai đều đă mất, và Đương (Trần Thoại Nguyên) tại café Domino trên đường Phan Bội Châu. C̣n có cả chú M.A. (bây giờ là TT) cũng thường nhập bọn với chúng tôi.

Những đêm đi chơi khuya, không tiện về nhà, tôi thường gơ cửa pḥng của M.A. tại chùa Linh Sơn, để xin "tá túc" qua đêm. Bao giờ M.A. cũng vui vẻ mở cửa cho tôi vào ngủ. Đó là thời gian mà tôi đă viết 4 bi khúc này. Tôi đánh máy một vài bản tặng bạn bè. Tôi cũng tặng M.A. một bản. Sau đó, tôi về dạy học tại Blao. Sau 1975, tôi về thăm M.A. tại chùa Linh Sơn, M.A. đă cho tôi xem một quyển sổ, trong đó M.A đă chép lại những bài thơ của bạn bè. Tôi ngạc nhiên thích thú khi thấy lại 4 bài bi khúc này trong quyển sổ đó. Quả thật, bản thân tôi đă không c̣n bản copy nào. Tôi đă chép lại 4 bài thơ ấy. Nhân đây, cũng xin cám ơn M.A. đă giữ giùm tôi mấy bài thơ “lưu lạc” đó. Cũng v́ để nhớ lại khoảng đời rất cô đơn nhưng cũng rất nên thơ, nên tôi cũng không nỡ cắt bỏ 4 bi khúc này.

 

ĐTN

 

 

 

 

BI KHÚC I

 

 

Sầu một khối, lênh đênh về với bóng

Cơi nhân gian, ôi biết mấy đêm dài !

Thân cũng ră  tiêu điều theo với mộng

Ngày cũng tàn theo với tóc xanh phai.

 

Ồ, mây trắng c̣n bay qua trái đất

C̣n  ta  chăng, giọt  nước  giữa  vô cùng ?

Ôm  bóng tối, chợt  cười  vui, chợt  khóc

Nh́n quanh đời, sương khói quá mênh mông.

 

Bước lững thững qua trần gian một bận

Đă  thấy  sầu  in  vết  dưới   chân    im

Không  vội  vă  v́  chưng  giờ  sẽ   đến

Xua ngày xanh mất hút dưới sương ch́m.

 

Đưa mắt ngó, mang mang bờ cơi rộng

Đời xa  xăm  chợt  thấy  đă  u  hoài

Chân bước tới miên man bờ gió lộng

Đẩy ta  về  bên  nấm  mộ  tương  lai.

 

ĐỖ TƯ NGHĨA 

Dalat.1972. Những ngày không hy vọng.

 

 

  

BI KHÚC II

 

Ta mang  đời qua con sông xanh

Ơ thờ gịng nước cuộn mông mênh

Ai đuổi ta đi ngàn gió bụi

Lạc loài trong những xứ không tên ?

 

Ra đi là đi không trở về

Dặm đời kia c̣n ta lê thê

Rừng rậm,  ôi rừng che khuất lối

Che mặt mày ta mấy thuở u mê.

 

Ai giam ta trên đồi quạnh hiu

Gượng cười ôm hạt lệ cô liêu

Gọi người chỉ thấy ngàn cây lạnh

Sương trắng bay bay ngoài sân chiều.

 

ĐỖ TƯ NGHĨA 

Riêng tặng những cánh

chim hiu hắt giữa cuộc đời.

DALAT. 20. VI. 72.

 

 

 

BI KHÚC III

 

 

Ngày tháng như hàng cây quạnh hiu

Dần phai phai, bóng xế trời chiều

Ta đi, ta ở, ta nào khóc

Thê thiết trên trần gian tịch liêu ?

 

Ta đốt đời ta, thiêu tuổi xanh

Trả về cho đất đá mong manh

U mê nào biết thân là mộng

Lững thững đi trên cầu tử sinh.

 

Ta vỗ về ta như trẻ thơ

Ngậm ngùi nuôi chút mộng đơn sơ

Trái đất đ́u hiu – đêm đă xuống

Về đâu ? Bốn phía ngập sương mù

 

 

ĐỖ TƯ NGHĨA 

Những ngày không hy vọng.

Tặng Minh An để cùng  ngậm ngùi

trên bể dâu.

DALAT. MÙA HẠ. 18.VI.1972.

 

 

 

 

BI KHÚC IV

 

 

Ai đă gọi ta về xem lửa tắt

Đường bụi hồng hoa lá rụng lê thê.

Khi sấm dậy tâm linh vừa mở mắt

Thấy nhân gian muôn giọt lệ ê chề.

 

Thân mỏng mảnh nuôi hồn không đủ ấm

Tay chơ vơ không với được vô cùng

Xác hiu hắt mang hồn qua mấy dặm

Một hôm nào nghe máu khóc trong xương.

 

Tay muốn níu,  tay thèm buông trái đất

Nh́n lại đời, ôi chỉ một mùa không

Dăm thoáng mộng dần xa như bóng mất

Ôi, lửa tàn sao đốt được mê cung ?

 

Chân nhẹ bước trên thời gian lặng lẽ

Cười đôi lần, riêng nhỏ lệ trăm năm

Niềm vui cũ là hương khi nắng xế

Nửa ngày xanh thương nhớ cũng vô ngần.

 

Đêm đă phủ dặm đường kia lối nọ

Mờ mịt rồi đâu thấy được tâm linh

Ta nằm xuống - chia buồn cây với cỏ

Ôi, một ngày ai khóc mộ ta xanh ?

 

Đỗ Tư Nghĩa

Những ngày đi t́m kiếm chân thân.

DALAT .18.VI. 1972.

 

 

 

 


gởi t́nh yêu - gởi cuộc đời

 

trang đỗ tư nghĩa

chân trần

art2all.net