Lê Duy Đoàn

ĐI T̀M NHÀNH HOA THẠCH THẢO

Tản mạn của Lê Duy Đoàn

 

ĐỌC VĂN VÀ XEM TRANH LÊ DUY ĐOÀN

Đặng Lệ Khánh

 

          Từ năm 2006, khi trang mạng art2all.net đang c̣n non nớt, tôi nhận được tranh của Lê Duy Đoàn đều đặn. Mấy chục bức tranh, phần lớn là tranh trừu tượng, với những tựa đề cũng … “trừu tượng” không kém : Đồng Vọng, Quần Sanh, Gót Danh Lợi, Không Gian Rỗng … làm cho tôi, người xem tranh, chóng mặt v́ phải nghiêng đầu, nghẹo cổ t́m xem Không Gian Rỗng tại sao lại không rỗng, âm thanh “đồng vọng” đang vọng về hướng nào, “gót danh lợi” đang đếm bước vào đâu , “giai điệu” đang ngân lên nơi nào giữa những dây màu sắc đan vào nhau chằng chịt ấy, th́ bỗng nhiên, một ngày vào dịp đầu năm Đinh Hợi, tôi nhận bài “Xăm hường” của bạn. Tết làm bạn nhớ nhà chăng ? Hay là thấy không khí nơi chốn xa nhà thiếu vắng tiếng leng keng của những con xúc xắc thời vui cũ, bạn cần vực dậy những kỷ niệm xưa, đốt cho ấm những ngày lễ Tết ? Bạn viết tỉ mỉ về những thẻ chơi và cách chơi, như thể bạn đang dùng một chiếc cọ nho nhỏ, vẽ tỉ mỉ từng nét khắc trên suốt 32 thẻ bài. Tôi đọc và cười một ḿnh. Anh chàng này hẳn nhớ nhà kinh khủng lắm đây.

Tôi yên chí đó chỉ là nhất thời, Duy Đoàn chỉ hứng bất tử thôi, lúc buồn t́nh không muốn cầm cọ và ngắm màu. Chẳng ngờ sau đó, chàng liên tục viết, từ những mẩu vụn kư ức với gia đ́nh, học đường, với cha mẹ, với bạn bè, thầy cô ( như phần lớn những người bắt đầu viết văn !), chàng bắt qua những nghiên cứu thú vị như “Đi t́m nhành hoa thạch thảo “, “Đinh Đính Đỉnh Đ́nh Định” dựa trên những chuyến du khảo, “Selfie – Narcissus – Facebook – Ego “ hay “Khóc người da đen xa nhưng không lạ “ dựa trên thời sự . Đọc bài nào của chàng cũng t́m ra được những điều mới mẻ. Ngay cả những truyện ngắn cũng đưa ra những chi tiết thú vị về nơi chốn và con người. H́nh như càng viết, mạch kư ức càng mở rộng, những t́m ṭi cho hội họa bây giờ bổ túc cho văn chương khiến chàng t́m ra được những ngơ ngách mới để đào sâu, trồng vào đó những hạt giống cho chữ nghĩa nẩy mầm thành những bài viết ngộ nghĩnh, không giống ai.

Mong sao Lê Duy Đoàn tiếp tục cách viết ấy, viết những đề tài là lạ, với văn phong chẳng cần bóng bẩy, rất thật, cọng thêm chút hóm hỉnh khiến khi đọc, người đọc như tôi cứ mỉm cười một ḿnh hoài.

Đọc Lê Duy Đoàn gần gũi như đang ngồi trước mặt bạn, vừa nghe bạn kể chuyện, vừa cười vui. Thật khác xa lúc nhận tranh của Lê Duy Đoàn, có bức thấy là cảm liền như “Vàng Rơi Mấy Độ “, “Ḍng nước”, có bức cảm ngược như “ Cơi Xa Xăm” mà sao thấy gần gũi quá, hoặc “Mặt Trời Vuông” mà ḿnh cứ thấy tṛn. Dĩ nhiên đó không phải lỗi ở tác giả. Hoàn toàn là lỗi ở người thưởng ngoạn đă có những kinh nghiệm sống và cái nh́n về mọi vấn đề khác hẳn tác giả đấy thôi.

Chúc bạn bằng ḷng với những ǵ bạn sáng tạo. Có như thế ḿnh mới có đủ lửa để đi tiếp con đường đă chọn, phải vậy không ?

Đặng Lệ Khánh
 

 

chân trần

art2all.net