|
Trong hai thập kỷ 1955-1975 của một thời Quốc Học, Thầy giáo Châu Văn Tăng đă để lại cho đồng nghiệp và học sinh những dấu ấn khó quên. Thầy Châu Văn Tăng sinh năm 1932 ( tuổi Nhâm Thân), thuộc lớp thầy giáo đàn anh của tôi (tôi sinh năm 1937 tuổi Đinh Sửu) nên tôi xin dùng đại từ Anh để viết về Thầy. Anh Tăng vào dạy ở trường Quốc Học năm 1956, năm tôi mới vào Sài G̣n học Sư phạm. Năm 1961, tôi về trường Quốc Học th́ qua năm 1962 Anh bị động viên vào trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức đến năm 1966 mới được giải ngũ về tiếp tục dạy học ở trường. V́ thế tôi chỉ thực sự gần gũi và thân thiết với anh Tăng khoảng 10 năm cùng giảng dạy và tham gia các sinh hoạt học đường trong t́nh h́nh đất nước có nhiều biến động. Tháng 8 năm 1975, anh phải đi học tập cải tạo ở Ba Lạch rồi B́nh Điền hơn 5 năm ( Có phải v́ cái nghiệp văn chương chữ nghĩa nó vận vào cuộc đời anh? ), đến tháng 11 năm 1980 Anh mới được trở về với cuộc sống đời thường. Ở nhà, Anh đọc sách, làm thơ, trồng rau, nuôi gà, đi chợ, nấu ăn để cùng chị Nguyễn Thị Chung đang là giáo viên trường Cấp 2 Thống Nhất nuôi dạy 3 con và cố gắng đưa các cháu vào đại học. Cháu đầu Châu Văn Phúc thi đậu vào trường Đại học Y Nha Dược Sài G̣n. Cháu thứ hai Châu Văn Tân vào Đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Cháu Út Châu Văn Thức vào Đại học Y Khoa Huế. Về sau cả ba cháu đều ra trường với thứ hạng cao. Đến mùa xuân năm 2001, Anh bị một cơn đột quị rồi hôn mê gần 1 tháng và qua đời hôm 15/3/2001 khi mới bước vào tuổi “cổ lai hy”. Thương quư Anh, có người trong số bạn bè thân thiết đă nhận định như thế này về Anh: “Là một thầy giáo không có bằng sư phạm, là một Trưởng Hướng đạo không có Bằng Rừng, là một Huynh trưởng Phật tử không có Pháp Danh nhưng Anh đă đứng ngồi như Chánh Pháp, nói năng như Chánh Pháp và im lặng cũng như Chánh Pháp! ”.
C̣n tôi, sau một trắng đêm thao thức đă viết được bài điếu văn mà Anh em
Quốc Học giao phó để đọc trong tang lễ của Anh. Thế mà đă gần 15 năm
trôi qua, hôm nay tôi muốn chép lại bài điếu văn này gởi đăng vào các
đặc san cho các đồng nghiệp cũ của Anh, học tṛ cũ của Anh, tưởng nhớ và
thấu hiểu về một người Bạn, một người Thầy. ĐIẾU VĂN CỦA THẦY GIÁO PHAN KHẮC TUÂN, NGUYÊN HIỆU TRƯỞNG TRƯỜNG QUỐC HỌC ĐỌC TRƯỚC LINH CỮU CỦA THẦY GIÁO CHÂU VĂN TĂNG, CỰU GIÁO SƯ TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ - NGÀY 18/3/2001
Kính thưa Hương linh anh Châu Văn Tăng, cựu Giáo sư trường Quốc Học, Kính thưa anh, Anh chị em chúng ta hầu hết là học sinh trường Quốc Học rồi trở thành thầy giáo trường này. Những năm tháng dưới mái nhà chung ấy đă hun đúc nên một t́nh cảm thân thiết giữa chúng ta và giữa chúng ta với ngôi trường yêu dấu. T́nh cảm ấy cũng âm thầm vương vấn với ngôi trường duyên nợ chỉ cách một con đường mà đă có lần, trong một tùy bút, anh gọi là “con đường tơ hồng”. Chúng tôi biết anh là người thầy không có nhiều học vị bằng người nhưng kiến thức uyên bác của anh th́ mấy ai sánh kịp. Anh không giữ trọng trách chức quyền nhưng trước chức quyền anh luôn vững vàng tinh thần kẻ sĩ. Anh không nhiều tiền lắm của nhưng lúc nào cũng hào phóng phong lưu. Anh không là văn nhân thi sĩ nhưng thi phú của anh th́ thấm thía ḷng người. Anh đâu có phải là kịch tác gia hay đạo diễn nhưng kịch bản của anh thuở nào đă cho học sinh Quốc Học của chúng ḿnh làm nên một vở “đại quảng diễn” để thành phố Huế nhớ măi không quên. Kính thưa anh, Có phải v́ anh lắm tài nên đời anh nhiều lận đận? v́ thế mà anh chị em chúng tôi không những quư mà c̣n thương anh. Cả một đời, với cái tâm, anh đă sống tận t́nh với gia đ́nh, với trường, với thầy, với bạn, với học tṛ, với sách vở, cả đến với cầm thú, cây cỏ gần gũi quanh anh. Cái tâm ấy đă làm cho anh trở thành một người Thầy khó quên của trường Quốc Học và cái tâm ấy trong thời gian sau này đă góp phần làm đậm đà thêm t́nh thân ái giữa anh chị em chúng tôi để hôm nay đến thăm anh lần cuối đông đủ như thế này.
Kính thưa chị và tang quyến, Anh ra đi làm người ‘’viễn hành cô lữ’’ để lại muôn vàn hụt hẫng tiếc thương cho Chị, cho các cháu, cho tang quyến và cho tất cả bè bạn chúng tôi. Xin chân thành chia nỗi bi thương này cùng Chị, các cháu và tang quyến. Cầu mong anh thanh thản về với thiên thu.
Thay mặt các đồng nghiệp, đồng sự, thân hữu Quốc Học Đồng Khánh của anh.
Phan Khắc Tuân
|